Khi đàn anh phải học theo các cậu nhóc

Font size: Decrease font Enlarge font

Code-now.com - Sau khi chứng kiến màn khởi động ấn tượng tại Emirates Cup trước A. Madrid và Ranger, đặc biệt là trận đấu với tỉ số của một séc Tennis trước Everton, chúng ta đều nhận thấy một biến chuyển rõ rệt trong lối chơi của các cầu thủ Arsenal: sự cơ động. Đọc tiêu đề bài viết, chắc hẳn không ít người trong số các bạn sẽ rất khó hiểu. Nhưng thực sự đội hình chính của Arsenal đang học cách chơi của các “chú nhóc”: một thế trận Pressing tòan sân với những pha di chuyển và tấn công liên tục.

Thú thực, khi chứng kiến đội hình trẻ đá ở Carling Cup, rất nhiều người trong chúng ta đều thấy tính cơ động của đội hình trẻ lớn hơn rất nhiều so với đội 1. Những cậu nhóc đã thể hiện sự phóng khoáng và tinh quái trong các trận đấu, điều rất hiếm gặp ở những cầu thủ đàn anh. Có lẽ, HLV khi động viên họ ở trong phòng thay đồ đã nói rằng “Đừng quan tâm tới đối thủ ngòai kia là ai, và cũng đừng nghĩ ngợi gì về đội hình của chúng ta. Hãy chơi như cách các cậu vẫn đùa vui ở sân chơi với các bạn đồng trang lứa vậy”. Hãy ra sân và chơi bóng, đó chính là thông điệp duy nhất.

Đó chính là một trong những lý do nhiều người thích xem các trận đấu ở Carling Cup hơn. Các cầu thủ trẻ chuyền bóng và di chuyển đầy nhiệt huyết và sức trẻ. Vì thế, cũng chẳng ngạc nhiên khi các chàng trai trẻ có thể hạ gục những đối thủ có thể nhiều tuổi hơn và dày dặn trận mạc hơn họ. Theo một khía cạnh nào đó, chính sự phóng khoáng trong lối chơi đã phát huy hiệu quả rất rõ rệt.

Trở lại với đội hình chính, mọi người sẽ rất dễ dàng nhận ra sự khô cứng và máy móc trong lối chơi của đội. Với Henry và Adebayor là mũi nhọn trên hàng công khi trước, các đường tấn công luôn đi theo một hướng nhắm về phía họ. Và nhất là khi có Alexander Hleb, sẽ còn dễ dàng hơn khi đoán định bóng sẽ được triển khai về hướng nào! Khi hàng phòng ngự đối phương quá chặt chẽ, hoặc các cầu thủ tấn công khác bị phong tỏa, chắc chắn bóng sẽ được nhồi xuống cho Henry và Adebayor, nếu hai cầu thủ này không rơi vào thế việt vị.

Khi Arsenal phải đối mặt với những chiếc xe bus 2 tầng án ngữ trước khung thành, bóng sẽ được chuyền qua hai cánh, rồi lại được đưa vào giữa, và lại quay trở lại hai cánh một cách bất lực. Những tiếng cổ động viên gào lên trên khán đài “Sút đi” dường như trở nên vô tác dụng, và những đường chuyền bóng qua lại đó nhanh bóng bị bẻ vụn. Nhưng mùa bóng này, ít nhất là từ đầu mùa tới giờ, mọi chuyện đã có vẻ khác với Arsenal. Chứng kiến các cầu thủ chơi bóng từ đầu mùa, Arsenal đang chơi bóng với tinh thần nhiệt huyết, sự khoáng đạt và tràn đầy sức trẻ như những đàn em khi thi đấu tại Carling Cup. Liệu có phải HLV Wenger đã lên một kế hoạch và triển khai nó nhằm đưa các chàng trai của chúng ta về với đúng bản chất của họ: “Hãy ra sân và chơi bóng” không ?!

Với sự ra đi của Henry, Adebayor và Hleb, chúng ta đã hòan toàn loại bỏ những phương án tấn công chủ lực trong quá khứ. Với sự hiện diện của Arshavin, chúng ta đã có một cầu thủ luôn xử lý rất táo bạo và độc đáo khi di chuyển từ hai cánh bó vào trung lộ (trong khoảng thời gian 6 tháng có mặt tại Arsenal, hầu như các hậu vệ đối phương chưa có tìm ra được phương án nào để kèm nổi Arshavin). Hàng tiền vệ của chúng ta đã không còn mải miết kiếm tìm những đường chọc khe hoàn hảo để các tiền đạo bứt tốc độ loại bỏ các hậu vệ chậm chạp nữa. Thay vào đó, họ chủ động dâng cao, và nếu không tìm được một phương án chuyền bóng khả dĩ, họ sẽ tung ra các cú sút nguy hiểm nhắm về hướng khung thành.

Dĩ nhiên, sẽ là quá sớm để có thể đưa ra một nhận xét chung như vậy. Nhưng nếu nhìn lại 6 bàn thắng trong trận đấu “Tennis” với Everton, có thể nhận thấy rằng 5 trong số ấy đều xuất phát từ hàng tiền vệ, và bàn cuối cùng do Eduardo (một tiền đạo) ghi được, lại là pha đá bồi sau cú sút đập cột dọc của Arshavin (một tiền vệ). Và trong tổng số 5 bàn thắng có được tại Emirates Cup, lại là hàng tiền vệ đóng góp tới 4 bàn thắng, và một bàn còn lại thuộc về Eduardo, đại diện duy nhất của hàng tiền đạo. Cả một mùa giải năm ngoái, Fabregas chỉ ghi được 3 bàn thắng. Và ngay trong trận đấu đầu tiên mùa giải mới, cầu thủ này đã hai lần lập công.

Những pha di chuyển linh hoạt và liên tục của các tiền vệ khiến hàng phòng ngự đối phương rối loạn, bởi họ không biết liệu mình nên theo kèm ai. Điều này không có nghĩa là hàng tiền đạo “nằm ngủ” trên sân. Họ thu hút sự chú ý của các hậu vệ, và mở ra những khoảng trống nơi trung lộ cho các đồng đội xâm nhập. Các mùa giải trước, với Henry và Adebayor trên hàng công, đối phương đều “bắt bài” được rằng kiểu gì bóng cũng sẽ phải qua chân họ. Và bây giờ, các hậu vệ đối phương sẽ không thể biết Arsenal triển khai bóng theo hướng nào - y như cách họ gặp bối rối khi phải chạm trán các “cậu nhóc” ở Carling Cup.

Thật tuyệt vời nếu tiếp tục được chứng kiến chiến thuật phóng khoáng này trong trận đấu với Celtic. Nhưng có vẻ như mùa bóng năm nay các học trò của HLV Wenger sẽ được tự do hơn trong việc thể hiện năng lực của mình, di chuyển khắp mặt sân và đưa ra những phương án xử lý táo bạo. Liệu đó có phải đó mới đích thực là triết lý bóng đá của HLV Wenger. Liệu có phải một phong cách Arsene Wenger đích thực đã thực sự trở lại với Arsenal rồi không!? Thật sự chúng ta khó có thể chờ đợi được nữa để chứng kiến trận đấu tiếp theo của các Pháo thủ, chứng kiến những chàng trai trường thành chơi với sự hồn nhiên của các cậu nhóc

Arsenal FC

Tags: ,

Add to: Add to your del.icio.us Digg this story Add to your Twitter Add to your Google Bookmark Add to your Facebook Add to your MySpace
Số lượt xem: 138

Gửi nhận xét:comment

 *
 *