Ước!
Ước gì trẻ lại như ngày còn bé. Sống thật với chính mình và chẳng lo nghĩ điều gì lắm.
Ngày bé, chỉ quanh quẩn nhà đã đủ vui, đi sâu xuống cuối phố là bị lạc, được ông anh dẫn độ về thì nước mắt ngắn mắt dài nhìn mẹ sợ sệt. Bây giờ, chẳng quanh quẩn ở nhà nữa, lông bông nhưng lại quanh quẩn trong vướng mắc của mình, để bị cuốn sâu trong cái mớ rắc rối tình cảm đến là phức tạp, rồi cũng sợ, đến lúc nào đó, có thể ta lạc lối đi, không yêu thương, ko một sự thừa nhận, và làm quen với tiếng thở dài.
Ngày bé, được ông mua cho cây kem là thích lắm. giữ khư khư, rồi liếm liém mút mút thật chậm để tận hưởng cái vị mát lạnh, niềm mơ ước của đứa bé ốm yếu luôn bị cách ly với vật thể dễ gây ho như mình. Thế rồi bị giật mất từ tay một ông điên ở tổng hợp thì cũng chỉ ngẩn ngơ mà ko khóc. Ngày bé, nước mắt chỉ để khóc khi bị đánh đòn, khi ko được chiều theo ý thích, hình như, nó sa xỉ khi bị cướp đi từ những người xa lạ. Giờ lớn lên, có thể tự mua kem cho mình, cho cả những cháu, những em, nhưng lại tự bản thân ko ăn đồ lạnh. Đấy gọi là trưởng thành lên. Nhưng lớn lên, có nhiều thứ khác để khư khư phải giữ, phải ôm chặt nó vào lòng. Và phải khóc khi nó tự tuột đi. Hình như bây giơ, ko bị đánh nưa, và có thể làm theo ý thích của mình, thì nước mắt được để dành khi bị mất mát. Cái sự mất mát thì có muôn vàn lý do, cũng có khi bị cướp giật do cái sự đó kị của lòng người,có khi nó cứ tuột đi mà ko níu kéo được,cũng có khi ta để nó tự ra đi. Mà cũng thiệt lạ, đã để tự nó ra đi rồi, mà trong lòng vấn khóc, mà là khóc dữ dội, nhưng ko thánh tiếng. Cái sự lặng thinh đến vô tình đó, đẩy lòng mình chống chếnh, và ta say, say trong nỗi buồn, say trong men tình người mà ta dã đổ đi?????
Ngày bé, chơi với bạn, thân lắm cũng chỉ là nhí nhố rủ nhau chơi mấy trò trẻ con, chỉ là cùng liếm chung cái kẹo mút, chỉ là cùng khóc nhè khi bị mắng, chỉ là chưa có đủ cảm xúc để hiểu thân là như thế nào. Lớn lên một tý, thân là học cùng nhau, cùng tâm sự những chuyện vẩn vơ đến tỉt tê nỗi buồn của bọn trẻ. Giờ hình như là già, chẳng tỉ tê, chẳng mút chung cái kẹo nào cả. Thân chỉ đơn thuần là làm cho bạn mình hạnh phúc. vậy mà khó, mà xa xôi………
Ngày bé, nói nhiều, nói không biết mỏi miệng, nói cả suy nghĩ. Nếu mà ko ai nghe, chắc cũng tự nói một mình. Mà chắc cái suy nghĩ non như quả chuối xanh của đứa lít nhít thì người lớn mà nghe thì cũng chỉ để cười”ngày xưa mình cũng thế này đay à?”. Giờ, chẳng muốn nói, nhưng lại muốn người ta phải hiểu. Mà nào phải ai cũng nhạy cảm đến độ thế đâu.
Ngày bé, cứ nhìn nhau là chỉ vài lý do loanh quanh: tao ke mày rồi, một tờ giấy cát làm đôi, ko ai chơi với đồ phãtít, thế là lườm nhau. rồi, lấm lét nhìn những thứ mà mình ko có, rồi, vênh mặt lên, giương mắt nhìn khi bị thách thức. Rồi, tròn mắt nhìn khi thấy điều gì lạ lắm, Rồi, cười tít mắt khi có điều ưng ý lắm đây. Cái ánh nhìn của ngày xưa sao trong veo là vậy? Lớn, đôi khi ngắm mình trong gương, tự nở một nụ cười mà sao thấy con người trong gương xa là, ánh mắt buồn phiền. Lớn, đôi khi nhìn nhau là ngầm hiẻu đủ thứ. Nhìn, đoi khi la nhìn yêu, nhưng thực ra là đang giận. Nhìn, ko nói nhiều mà nhìn sau vào trong con mắt để hiểu dang buồn hay vui. Nhìn, là để thấy nhau hiện hữu trong đời. Nhìn là để biết mình có đang thật sự sống hay ko? Nhìn, là để thấy màu xanh của cây cối, màu vàng nắg ban trưa, màu mứa đang nhở giọt, đó là màu cuộc sống mà muốn chia sẻ, nhưng lại ko thể đóng gói mà mang gửi cho ai đang ko ở bên mình.
Ngày bé, mọi người ở cạnh là thấy hơi ấm, là gần gũi, là thương yêu. Chẳng ai giận được trẻ con lâu, và cũng chẳng ai giận trẻ con làm gì. Hình như trẻ con cũng biết thế nên cũng chẳng buồn giận nhau quá 1 ngày. Lớn rồi, lại là chuyện người lớn. Người lớn biết giận nhau cả tháng, cả năm. rồi đẩy cái long tự ái cao ngút, chẳng chịu nhận lỗi sai trong mình. thế là người lớn cứ xa nhau. ở ngay gần nhau nhưng cũng chẳng còn ấm áp, chẳng có nụ cười.
Ngày bé, cười là hở mười cái rang, cười là vui lắm, cười là tâm hồn thánh thiện cứ thế mà bật lên khúc khích rồi sằng sặc cười. Lớn, ấy vậy mà thua trẻ con, cười nhưng mà lại đang khóc, cười đôi khi là sự dối trá trên khuôn mắt, tài tình như người diễn viên đang dạo bước trong trường quany của chính cuộc đời mình. Cười nhạt nhẽo, cười thù hằn, cười kìm nén, để cuối cùng, cười rồi bật khóc.
Ngày bé, xin lỗi đơn giản như là xin lỗi thôi. Lớn, xin lỗi khó khăn. Vì, chẳng ai thừa nhận mình sai ngay từ lần đầu, thật chẳng khôn ngoan chút nào. Nói vậy thành ra, trẻ con rất là tinh ranh. Xin lỗi, một từ thôi, nhưng hiệu quả lắm nhé. Người lớn thích đi đường vòng để tìm sự cảm thông. Họ hét vào mặt nhau, rồi ngọt nhạt cười, rồi giận dỗi, rồi quay lưng, rồi vòng vo quà cáp, đâu đó cũng chỉ là để xin lỗi, nhưng họ chẳng tốn hơi mà nói. Họ đùn đẩy qua điện thoại, giằng co tìm ý nhau. Đấy, họ ngấm ngầm hiểu ý nhau, nhưng họ lại chờ một cử chỉ trẻ con, Xin lỗi nhé, ko làm được! Xin lỗi người lớn nhé, mong mình được bé lại lắm.
Ngày bé, điệu bộ, đi guốc của mẹ, đeo cà vạt của bố, thêm ít phấn, thoa ít son hồng hồng và gân cổ lên khi ai che mình là trẻ nhãi. Giờ, từ độ 20 xuân thì, ai mà khen, nhớn quá rồi nhỉ, thì lại nhăn mặt sợ già: “Cháu còn trẻ con lắm ạ“. Lớn mới hiểu, trẻ nhãi đó chúng mày hiểu, là làm trẻ con vui như thế nào.
Ngày bé à, tha hồ được đóng vai công chúa, hoang tử, lấy khăn bóng bay buộc tùm thành mũ cô dâu rồi thươt tha õng ẹo: Cô dâu chú rể, đội rế trên đầu,… Lớn, đóng mỗi cái vai là chính mình mà ko xong, khó khăn khổ sở khi phải hoá trang thanh những gì không thật. Nhưng vì phải sống, thế là cứ ra đường, đeo mốt cái mặt nạ làm từ bụi đường, từ khoé mắt từ nụ cười để đi rêu rao với đời, ta sống tốt, sống thật lắm đây.
Ngày bé, có được 100đ cũng thấy to, rồi bo bo tiết kiệm. Lớn, có 100.000đ cũng nghĩ là bé, rồi tiêu hoang phí phạm. Cái tham vọng ngày càng lớn, và nhu cầu của con người cũng lớn dần theo tuổi tác. Nhưng đến chừng mực, khi mà cụm từ già đi xuất hiện, ta lại lo cất giữ. Cũng lại như ông, như bà chúng ta, lại thu vén cho con, cho cháu, thu vén cho cả chuyện cuối cùng của cuộc đời của chúngt a.
Ngày bé, thấy bóng tối là sợ, là chạy ra chỗ sáng, là chạy về bên mẹ, là ôm ghì lấy cổ ba. Lớn rồi, chấp hết. Đôi khi biết là vùng tối mà vẫn bước đi. Thì lớn, phải có đôi ba cái sự sai lầm, Nhưng, quá nhiều lần đôi ba, đến lúc đi chệch hướng thì……
Ngày bé, chỉ muốn thoát khỏi bàn tay cha mẹ. Này nhé, tha hồ làm điều ta muốn, tha hồ nghịch, tha hồ tự do. Giờ lớn, buồn nhiều, lại chỉ muốn quay về………
Để hôm qua sau lưng
Cất bước quay trở về
Để bửa tối ấm áp bên mẹ hiền
Để đêm đông lùi xa
Khi bước chân bên hiên nhà
Đường xa không sao ngăn
Những bước chân trở về
Để sống phút ấm áp bên bạn bè
Và bên ly trà thơm
Bên ánh lửa hồng thắp lên
Có bước chân đường xa đó
Có bước chân trở về
Có bước chân đường xa đó
Có bước chân trở về
Từ bao năm lênh đênh
Những dấu vết bụi đường
Tuổi thơ đã vụt trôi thủa ngày nào
Trời gian xa thật xa
Vốn sống ta mang về nhà
Gặp nhau trong thân thương
Thân thương những lời chào
Cùng chia nhau niềm vui phút gặp lại
Và bên ly trà thơm
Bên ánh lửa hồng đắm say
………………….
Thu Hà’s blog
Tags: Cảm xúc








Gửi nhận xét: